slideshow 1 slideshow 2 slideshow 3 slideshow 4

You are here

Sách Sử Biên Niên Quyển 1 [2] (1 Sb 15,1–29,30)

151 Vua Đa-vít xây cất cung điện cho mình trong Thành vua Đa-vít và dọn chỗ cho Hòm Bia Thiên Chúa, rồi dựng lều cho Hòm Bia. 2 Bấy giờ vua Đa-vít nói : "Chỉ có các thầy Lê-vi mới được khiêng Hòm Bia Thiên Chúa, vì ĐỨC CHÚA đã chọn họ để khiêng Hòm Bia và phụng sự Người đến muôn đời."
 
3 Vua Đa-vít triệu tập toàn thể Ít-ra-en về Giê-ru-sa-lem để rước Hòm Bia của ĐỨC CHÚA lên chỗ vua đã dọn sẵn. 4 Vua cũng tập hợp con cháu ông A-ha-ron và các thầy Lê-vi : 5 trong hàng con cháu ông Cơ-hát, có ông U-ri-ên chỉ huy, và các anh em của ông, tất cả là một trăm hai mươi người ; 6 trong hàng con cháu ông Mơ-ra-ri, có ông A-xa-gia chỉ huy, và các anh em của ông, tất cả là hai trăm hai mươi người ; 7 trong hàng con cháu ông Ghéc-sôn, có ông Giô-en chỉ huy, và các anh em của ông, tất cả là một trăm ba mươi người ; 8 trong hàng con cháu ông Ê-li-xa-phan, có ông Sơ-ma-gia chỉ huy, và các anh em của ông, tất cả là hai trăm người ; 9 trong hàng con cháu ông Khép-rôn, có ông Ê-li-ên chỉ huy, và các anh em của ông, tất cả là tám mươi người ; 10trong hàng con cháu ông Út-di-ên, có ông A-mi-na-đáp chỉ huy, và các anh em của ông, tất cả là một trăm mười hai người.
 
11Vua Đa-vít cho vời các tư tế Xa-đốc và Ép-gia-tha, và các thầy Lê-vi U-ri-ên, A-xa-gia, Giô-en, Sơ-ma-gia, Ê-li-ên và Am-mi-na-đáp. 12Vua nói với họ : "Các ngươi là những người đứng đầu các gia tộc Lê-vi, vậy hãy thanh tẩy chính mình và anh em các ngươi, rồi đưa Hòm Bia của ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Ít-ra-en, lên nơi ta đã dọn sẵn. 13Chính vì lần đầu không có các ngươi, nên ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa chúng ta, đã đánh phạt chúng ta. Quả chúng ta đã không tôn kính Người theo đúng quy luật." 14Vậy các tư tế và các thầy Lê-vi thanh tẩy mình để kiệu Hòm Bia của ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa Ít-ra-en, 15Con cháu Lê-vi mang Hòm Bia Thiên Chúa đúng như ông Mô-sê đã truyền theo lệnh của ĐỨC CHÚA, là dùng đòn mà khiêng trên vai.
 
16Vua Đa-vít truyền cho những người đứng đầu các thầy Lê-vi bố trí các ca viên, anh em của họ, để những người này dùng nhạc khí như đàn sắt, đàn cầm, não bạt mà tấu khúc hoan ca. 17Các thầy Lê-vi xếp chỗ cho ông Hê-man con ông Giô-en, và trong các anh em ông ấy thì xếp cho ông A-xáp con ông Be-réc-gia-hu ; trong hàng con cháu ông Mơ-ra-ri anh em với họ, thì xếp cho ông Ê-than, con ông Cô-sa-gia-hu. 18Cùng với họ, có các anh em của họ ở bậc thứ hai : các ông Dơ-khác-gia-hu, Gia-a-di-ên, Sơ-mi-ra-mốt, Giơ-khi-ên, Un-ni, Ê-li-áp, Bơ-na-gia-hu, Ma-a-xê-gia-hu, Mát-tít-gia-hu, E-líp-lê-hu, Mích-nê-gia-hu, Ô-vết Ê-đôm và Giơ-y-ên, các ông là những người gác cổng. 19Còn các ca viên Hê-man, A-xáp và Ê-than khua não bạt bằng đồng. 20Các ông Dơ-khác-gia và Út-di-ên, Sơ-mi-ra-mốt, Giơ-khi-ên, Un-ni, Ê-li-áp, Ma-a-xê-gia-hu và Bơ-na-gia-hu đệm hạc cầm cho giọng nữ. 21Các ông Mát-tít-gia-hu, E-líp-lê-hu, Mích-nê-gia-hu, Ô-vết Ê-đôm, Giơ-y-ên, A-dát-gia-hu dạo thập lục huyền cầm quãng tám. 22Ông Cơ-nan-gia-hu, đứng đầu các thầy Lê-vi khiêng kiệu, điều khiển cuộc rước, vì ông là người thành thạo. 23Hai ông giữ cửa là Be-réc-gia và En-ca-na hộ tống Hòm Bia. 24Các tư tế Sơ-van-gia-hu, Giô-sa-phát, Nơ-than-ên, A-ma-xai, Dơ-khác-gia-hu, Bơ-na-gia-hu và Ê-li-e-de thổi tù và trước Hòm Bia Thiên Chúa. Hai ông giữ cửa là Ô-vết Ê-đôm và Giơ-khi-gia hộ tống Hòm Bia.
 
25Vậy vua Đa-vít, các kỳ mục Ít-ra-en và các tướng lãnh chỉ huy đơn vị ngàn quân hân hoan ra rước Hòm Bia Giao Ước của ĐỨC CHÚA lên từ nhà ông Ô-vết Ê-đôm. 26Có Thiên Chúa phù trợ, các thầy Lê-vi kiệu Hòm Bia Giao Ước của ĐỨC CHÚA, trong khi người ta sát tế bảy con bò mộng và bảy con cừu đực. 27Vua Đa-vít mặc áo thụng bằng trúc bâu cũng như tất cả các thầy Lê-vi khiêng Hòm Bia, các ca viên và ông Cơ-nan-gia điều khiển cuộc rước ; vua Đa-vít còn khoác ê-phốt bằng vải gai. 28Toàn thể Ít-ra-en đưa Hòm Bia Giao Ước của ĐỨC CHÚA lên, vừa đi vừa reo hò, giữa tiếng tù và, kèn đồng và não bạt, với tiếng cầm tiếng sắt. 29Khi Hòm Bia Giao Ước của ĐỨC CHÚA tiến vào Thành vua Đa-vít, bà Mi-khan, con vua Sa-un, từ cửa sổ nhìn xuống thấy vua Đa-vít nhảy múa vui cười, thì sinh lòng khinh dể.
 
 
161 Người ta đưa Hòm Bia Thiên Chúa vào đặt giữa Lều vua Đa-vít đã dựng sẵn. Rồi họ dâng lễ toàn thiêu và lễ kỳ an trước nhan Thiên Chúa. 2 Khi đã hoàn tất việc dâng các lễ toàn thiêu và lễ kỳ an, vua Đa-vít nhân danh ĐỨC CHÚA chúc phúc cho dân. 3 Vua phân phát cho mọi người Ít-ra-en, đàn ông cũng như đàn bà, mỗi người một ổ bánh, một phần thịt và một cái bánh nho.
 
4 Vua Đa-vít cắt đặt một số thầy Lê-vi túc trực trước Hòm Bia của ĐỨC CHÚA để ngợi khen, tôn vinh và ca tụng ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Ít-ra-en : 5 đứng đầu là A-xáp, thứ đến là Dơ-khác-gia, rồi Út-di-ên, Sơ-mi-ra-mốt, Giơ-khi-ên, Mát-tít-gia, Ê-li-áp, Bơ-na-gia-hu, Ô-vết Ê-đôm, Giơ-y-ên ; họ sử dụng các nhạc khí như đàn sắt, đàn cầm, còn ông A-xáp thì khua não bạt, trong khi 6 các tư tế Bơ-na-gia-hu và Gia-kha-di-ên không ngưng tiếng kèn trước Hòm Bia Giao Ước của Thiên Chúa. 7 Hôm ấy, lần đầu tiên, vua Đa-vít trao cho ông A-xáp và anh em ông nhiệm vụ ngợi khen ĐỨC CHÚA :
 
8          Hãy tạ ơn ĐỨC CHÚA, cầu khẩn danh Người,
            vĩ nghiệp của Người, loan báo giữa muôn dân.
9          Hát lên đi, đàn ca mừng Chúa
            và suy gẫm mọi kỳ công của Người.
10        Hãy tự hào vì danh thánh Chúa,
            tâm hồn những ai tìm kiếm CHÚA, nào hoan hỷ.
11        Hãy tìm CHÚA và sức mạnh của Người,
            chẳng khi ngừng tìm kiếm Thánh Nhan.
12        Hãy nhớ lại những kỳ công Người thực hiện,
            những dấu lạ và những quyết định Người phán ra,
13        hỡi anh em, dòng dõi Ít-ra-en tôi tớ Chúa,
            con cháu Gia-cóp được Người tuyển chọn !
14        Chính ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa chúng ta,
            những điều Người quyết định là luật chung cho cả địa cầu
15        giao ước của Người, muôn đời nên nhớ kỹ,
            nhớ lời đã cam kết đến ngàn thế hệ :
16        Đó là điều đã giao ước cùng Áp-ra-ham,
            đã đoan thệ cùng I-xa-ác,
17        và đặt thành quy luật cho Gia-cóp,
            thành giao ước muôn đời cho Ít-ra-en,
18        rằng : "Ta sẽ cho ngươi đất Ca-na-an
            làm kỷ phần gia nghiệp."
19        Thuở ấy, họ chỉ là một số nhỏ,
            một nhóm kiều dân nơi đất khách quê người,
20        lang thang hết xứ này qua xứ khác,
            phiêu bạt từ nước nọ đến nước kia,
21        nhưng Chúa không để cho ai ức hiếp họ ;
            vì thương họ, Người la rầy vua chúa :
22        "Đừng đụng tới những kẻ Ta xức dầu tấn phong,
            chớ làm hại các ngôn sứ của Ta."
23        Hát lên mừng CHÚA, hỡi toàn thể địa cầu !
            Ngày lại ngày, hãy loan báo ơn Người cứu độ
24        kể cho muôn dân biết Người thật là vinh hiển
            cho mọi nước hay những kỳ công của Người.
25        CHÚA thật cao cả, xứng muôn lời ca tụng,
            khả tôn khả uý hơn chư thần.
26        Vì chư thần các nước đều là hư ảo,
            còn ĐỨC CHÚA, Người sáng tạo trời cao.
27        Trước thiên nhan, toàn uy phong rực rỡ,
            trong thánh điện, đầy dũng lực huy hoàng.
28        Hãy dâng CHÚA, hỡi các dân các nước,
            dâng CHÚA quyền lực và vinh quang.
29        Hãy dâng CHÚA vinh quang xứng danh Người,
            hãy bưng lễ vật, bước vào tiền đình Chúa,
            và thờ lạy CHÚA uy linh thánh thiện.
30        Toàn thể địa cầu, hãy run sợ trước Thánh Nhan.
            Chúa thiết lập địa cầu, địa cầu chẳng lay chuyển.
31        Trời vui lên, đất hãy nhảy mừng.
            Hãy nói giữa chư dân : CHÚA là Vua hiển trị.
32        Biển gầm vang cùng muôn hải vật,
            ruộng đồng cùng hoa trái, nào hoan hỷ.
33        Hỡi cây cối rừng xanh,
            hãy reo mừng trước tôn nhan CHÚA,
            vì Người ngự đến, Người ngự đến xét xử trần gian.
34        Hãy tạ ơn CHÚA, vì Chúa nhân từ :
            muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương.
35        Hãy nói : lạy Thiên Chúa Đấng cứu độ chúng con,
            xin thương quy tụ chúng con về,
            cứu chúng con từ giữa muôn dân nước,
            để chúng con cảm tạ Thánh Danh,
            và được hiên ngang tán dương Ngài.
36        Chúc tụng ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa Ít-ra-en,
            từ muôn thuở cho đến muôn đời !"
            Và toàn dân hô lớn : "A-men ! Ha-lê-lui-a !"
 
37Rồi vua Đa-vít để ông A-xáp và anh em ông ở lại đó, trước Hòm Bia Giao Ước của ĐỨC CHÚA, để họ túc trực trước Hòm Bia, thi hành nhiệm vụ thường ngày. 38Vua cũng để lại ông Ô-vết Ê-đôm với sáu mươi tám anh em ông như vậy : các ông Ô-vết Ê-đôm, con ông Giơ-đu-thun, và ông Khô-xa, được đặt làm người giữ cửa.
 
39Tư tế Xa-đốc và các tư tế anh em ông thì vua để ở trước Nhà Tạm của ĐỨC CHÚA ngự trên nơi cao của Ghíp-ôn, 40để sáng chiều họ không ngừng thượng tiến lễ toàn thiêu kính ĐỨC CHÚA trên bàn thờ dâng lễ toàn thiêu theo đúng mọi điều ghi chép trong luật ĐỨC CHÚA đã truyền cho Ít-ra-en. 41Cùng với họ có ông Hê-man, ông Giơ-đu-thun và những người khác đã được tuyển chọn đích danh để ca tụng ĐỨC CHÚA, vì "muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương." 42Cùng với họ có ông Hê-man và ông Giơ-đu-thun thổi kèn, khua não bạt cùng các nhạc khí để hát thánh ca. Các con ông Giơ-đu-thun lo việc giữ cửa.
 
43Toàn dân ra đi, ai về nhà nấy, còn vua Đa-vít cũng trở về để chúc lành cho gia đình vua.
 
 
171 Khi đã được yên cửa yên nhà, vua Đa-vít nói với ngôn sứ Na-than rằng : "Này, tôi được ở nhà bằng gỗ bá hương, còn Hòm Bia Giao Ước của ĐỨC CHÚA thì vẫn ở dưới lều." 2 Ông Na-than thưa với vua Đa-vít : "Tất cả những gì ngài ấp ủ trong lòng, xin cứ thực hiện, vì Thiên Chúa ở với ngài." 3 Nhưng, ngay đêm ấy, có lời Thiên Chúa phán với ông Na-than rằng : 4 "Hãy đi nói với tôi tớ Ta là Đa-vít : ĐỨC CHÚA phán thế này : không phải ngươi sẽ xây nhà cho Ta ở. 5 Thật vậy, từ ngày Ta đưa Ít-ra-en lên cho tới hôm nay, Ta không hề ở trong một ngôi nhà, nhưng Ta đã ở hết lều này đến lều khác, hết Nhà Tạm này sang Nhà Tạm khác. 6 Trong suốt thời gian rày đây mai đó với toàn thể Ít-ra-en, có bao giờ Ta đã lên tiếng hỏi một trong các thủ lãnh Ít-ra-en mà Ta đã đặt lên chăn dắt dân Ta, rằng : sao các ngươi không xây cho Ta một ngôi nhà bằng gỗ bá hương ? 7 Bây giờ, ngươi hãy nói với tôi tớ Ta là Đa-vít như sau : ĐỨC CHÚA các đạo binh phán thế này : Chính Ta đã cất nhắc ngươi, từ một kẻ lùa chiên ngoài đồng cỏ, lên làm người lãnh đạo dân Ta là Ít-ra-en. 8 Ngươi đi đâu, Ta cũng đã ở với ngươi ; mọi thù địch ngươi, Ta đã diệt trừ cho khuất mắt ngươi ; Ta sẽ làm cho tên tuổi ngươi sánh được với tên tuổi các bậc vĩ nhân trên mặt đất. 9 Ta sẽ cho dân Ta là Ít-ra-en một chỗ ở ; Ta sẽ định cư chúng và chúng sẽ ở luôn tại đó, chúng sẽ không còn run sợ và quân gian ác cũng không còn tiếp tục quấy phá chúng như thuở ban đầu, 10từ thời Ta đặt các thủ lãnh cai quản dân Ta là Ít-ra-en, Ta sẽ bắt mọi thù địch hàng phục ngươi. Ta báo cho ngươi biết là ĐỨC CHÚA sẽ xây cho ngươi một ngôi nhà. 11Khi ngươi được mãn phần mà về với tổ tiên, Ta sẽ cho dòng dõi ngươi đứng lên kế vị ngươi -tức là một trong số các con ngươi-, và Ta sẽ làm cho vương quyền của nó được vững bền. 12Chính nó sẽ xây nhà cho Ta, còn Ta sẽ làm cho ngai báu của nó vững bền mãi mãi. 13Đối với nó, Ta sẽ là cha, đối với Ta, nó sẽ là con ; ân nghĩa dành cho nó, Ta sẽ không rút lại, như Ta đã rút lại đối với kẻ tiền nhiệm của ngươi.
 
14Ta sẽ làm cho nó được kiên vững trong nhà Ta cũng như trong vương quốc của Ta đến muôn đời, và đến muôn đời ngai báu của nó sẽ được củng cố."
 
15Tất cả các lời ấy và tất cả thị kiến ấy, ông Na-than nhận được làm sao, thì đã nói lại với vua Đa-vít đúng y như vậy.
 
16Vua Đa-vít vào ngồi chầu trước nhan ĐỨC CHÚA và thưa : "Lạy ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa, con là ai và nhà của con là gì, mà Ngài đã đưa con tới địa vị này ? 17Và, lạy Thiên Chúa, Ngài còn coi đó là quá ít ; Ngài lại hứa cho nhà của tôi tớ Ngài một tương lai lâu dài ; Ngài coi con như một nhân vật cao sang, lạy ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa. 18Trước vinh dự Ngài dành cho tôi tớ Ngài, Đa-vít còn nói thêm gì với Ngài được nữa ! Ngài biết rõ tôi tớ Ngài. 19Lạy ĐỨC CHÚA, chính vì tôi tớ Ngài và theo lòng Ngài muốn, Ngài đã thực hiện cả một công trình vĩ đại là cho biết mọi vĩ nghiệp của Ngài. 20Lạy ĐỨC CHÚA, không ai sánh được như Ngài và không có Thiên Chúa nào khác ngoại trừ Ngài, theo như mọi điều tai chúng con đã từng được nghe. 21Dưới đất, có một dân tộc nào được như dân Ngài là Ít-ra-en ? Thiên Chúa đã đến cứu chuộc dân này để làm thành dân của Ngài, để Ngài được hiển danh vì những việc vĩ đại và khủng khiếp, khi xua đuổi chư dân khuất mắt dân Ngài, dân mà Ngài đã cứu chuộc khỏi tay Ai-cập. 22Ngài đã cho Ít-ra-en dân Ngài được muôn đời làm dân riêng của Ngài, và chính Ngài, lạy ĐỨC CHÚA, Ngài đã trở thành Thiên Chúa của họ. 23Giờ đây, lạy ĐỨC CHÚA, xin cho lời Ngài đã phán về tôi tớ Ngài và nhà của nó tồn tại đến muôn đời, và xin hành động như Ngài đã phán. 24Vâng, nguyện cho lời Ngài tồn tại và danh Ngài được tán dương đến muôn đời. Ước chi người người đều nói : "ĐỨC CHÚA các đạo binh, Thiên Chúa của Ít-ra-en, Người thật là Thiên Chúa Ít-ra-en thờ !" Ngài sẽ cho nhà của Đa-vít tôi tớ Ngài vững bền trước nhan Ngài. 25Thật vậy, lạy Thiên Chúa của con, chính Ngài đã mặc khải cho tôi tớ Ngài rằng : Ngài sẽ xây dựng cho nó một nhà. Vì thế, tôi tớ Ngài mới dám cầu nguyện trước nhan Ngài. 26Giờ đây, lạy ĐỨC CHÚA, chính Ngài là Thiên Chúa và Ngài đã hứa ban cho tôi tớ Ngài điều tốt đẹp ấy. 27Vậy giờ đây Ngài đã đoái thương giáng phúc cho nhà của tôi tớ Ngài để nhà ấy được tồn tại mãi trước nhan Ngài. Vì chính Ngài, lạy ĐỨC CHÚA, Ngài đã giáng phúc, nên muôn đời nó sẽ được phúc.
 
 
181 Sau đó, vua Đa-vít đánh bại người Phi-li-tinh và hạ nhục chúng. Vua chiếm lấy Gát và các vùng phụ cận, khỏi tay người Phi-li-tinh. 2 Vua đánh bại người Mô-áp, người Mô-áp phải làm nô lệ cho vua Đa-vít và triều cống vua.
 
3 Vua Đa-vít đánh bại Ha-đát-e-de vua nước Xô-va về phía Kha-mát, khi vua này đi tái lập chủ quyền trên vùng sông Êu-phơ-rát. 4 Vua Đa-vít bắt được của vua ấy một ngàn chiến xa, bảy ngàn kỵ binh và hai mươi ngàn bộ binh ; và vua Đa-vít đã cắt gân chân tất cả những con ngựa kéo xe, chỉ chừa lại một trăm. 5 Người A-ram ở Đa-mát đến cứu viện Ha-đát-e-de vua Xô-va, nhưng vua Đa-vít đã hạ của A-ram hai mươi ngàn người. 6 Vua Đa-vít đặt những trấn thủ cai trị người A-ram ở Đa-mát, và người A-ram phải làm nô lệ cho vua Đa-vít và triều cống vua. ĐỨC CHÚA đã cho vua Đa-vít đi đâu thắng đó. 7 Vua Đa-vít lấy các khiên vàng mà tôi tớ vua Ha-đát-e-de mang, và đưa về Giê-ru-sa-lem. 8 Và từ Típ-khát và Cun, các thành của vua Ha-đát-e-de, vua Đa-vít lấy được rất nhiều đồng, sau này vua Sa-lô-môn dùng đồng ấy làm bể nước, làm cột và các vật dụng khác.
 
9 Nghe tin vua Đa-vít đã đánh tan toàn bộ lực lượng của Ha-đát-e-de vua Xô-va, 10Tô-u vua Kha-mát liền sai con là Ha-đô-ram đến vấn an và chúc mừng vua Đa-vít vì vua đã chiến đấu với Ha-đát-e-de và đánh bại vua ấy - đó là vì vua Tô-u cũng đã khai chiến với Ha-đát-e-de. Vua Tô-u còn gởi tặng vua Đa-vít đủ thứ vật dụng bằng vàng, bạc và đồng. 11Vua Đa-vít cũng thánh hiến cho ĐỨC CHÚA tất cả các vật dụng ấy cùng với vàng bạc vua đã lấy được của tất cả các dân Ê-đôm, Mô-áp, con cái Am-mon, Phi-li-tinh và A-ma-lếch.
 
12Ông Áp-sai con bà Xơ-ru-gia đánh bại quân Ê-đôm tại thung lũng Muối, giết chết mười tám ngàn người. 13Ông đặt những trấn thủ cai trị tại Ê-đôm. Toàn dân Ê-đôm phải làm nô lệ vua Đa-vít, và ĐỨC CHÚA đã cho vua Đa-vít đi đâu thắng đó.
 
14Vua Đa-vít trị vì toàn thể Ít-ra-en và thực hiện điều chính trực công minh cho toàn dân.
 
15Ông Giô-áp con bà Xơ-ru-gia, chỉ huy quân đội ; ông Giơ-hô-sa-phát, con ông A-khi-lút, làm quốc vụ khanh ; 16ông Xa-đốc, con ông A-khi-túp, và ông A-vi-me-lét, con ông Ép-gia-tha, làm tư tế ; ông Sau-sa làm ký lục ; 17ông Bơ-na-gia-hu, con ông Giơ-hô-gia-đa chỉ huy quân Cơ-rê-thi và quân Pơ-lê-thi. Các con vua Đa-vít là những đệ nhất cận thần của vua.
 
 
191 Sau đó, Na-khát vua của con cái Am-mon qua đời và con vua lên ngôi kế vị. 2 Vua Đa-vít nói : "Ta sẽ lấy tình mà đối xử với vua Kha-nun, con vua Na-khát, vì cha của vua ấy đã lấy tình mà đối xử với ta." Vậy vua Đa-vít sai sứ giả đến chia buồn với vua ấy về vua cha. Nhưng khi bề tôi vua Đa-vít đến đất con cái Am-mon yết kiến vua Kha-nun để chia buồn với ông, 3 thì các tướng lãnh của con cái Am-mon thưa với vua Kha-nun rằng : "Ngài tưởng là Đa-vít kính trọng vua cha khi sai người đến chia buồn với ngài sao ? Chẳng phải bề tôi của Đa-vít đến gặp ngài là để quan sát, lật đổ và dò thám đất đai sao ?" 4 Vua Kha-nun liền bắt bề tôi của vua Đa-vít mà cạo râu, cắt một nửa áo của họ cho đến mông, rồi thả về. 5 Họ ra đi. Người ta báo cho vua Đa-vít biết tình cảnh của những người ấy ; vua sai người đi đón họ, vì những người ấy nhục nhã lắm. Vua bảo : "Các ngươi cứ ở lại Giê-ri-khô, chờ cho râu mọc lại rồi hãy về."
 
6 Con cái Am-mon thấy rằng mình đã ra đáng ghét đối với vua Đa-vít, nên vua Kha-nun và con cái Am-mon sai người đem ba mươi ngàn ký bạc đi thuê chiến xa và kỵ binh của A-ram Na-ha-ra-gim, của A-ram xứ Ma-a-kha và của Xô-va. 7 Và họ đã thuê ba mươi hai ngàn chiến xa, thuê cả vua xứ Ma-a-kha cùng với quân đội của vua. Những người này tiến vào đóng trại đối diện với Mê-đơ-va ; còn con cái Am-mon thì từ các thành của họ tập hợp lại và chuẩn bị chiến đấu. 8 Vua Đa-vít nghe tin thì sai ông Giô-áp đi với cả một đạo binh gồm toàn các dũng sĩ. 9 Con cái Am-mon tiến ra và dàn trận ở lối vào cửa thành ; còn các vua đã đến thì đóng riêng ngoài đồng. 10Ông Giô-áp thấy rằng mình phải đối phó với mặt trận cả phía trước lẫn phía sau, nên đã chọn trong toàn thể tinh binh của Ít-ra-en một số người và dàn ra đối diện với người A-ram. 11Phần quân còn lại, ông giao cho ông Áp-sai, em ông ; họ dàn trận đối diện với con cái Am-mon. 12Ông nói : "Nếu người A-ram mạnh hơn tôi, chú sẽ cứu viện tôi. Còn nếu con cái Am-mon mạnh hơn chú, tôi sẽ cứu viện chú. 13Can đảm lên, chúng ta hãy tỏ ra can đảm vì dân chúng ta và vì các thành của Thiên Chúa chúng ta ! Xin ĐỨC CHÚA thực hiện điều Người coi là tốt !" 14Ông Giô-áp và quân binh của ông tiến lên giao chiến với quân A-ram, và chúng chạy trốn trước mặt họ. 15Khi con cái Am-mon thấy quân A-ram chạy trốn, thì chúng cũng chạy trốn trước mặt ông Áp-sai em ông Giô-áp và rút về thành. Ông Giô-áp trở về Giê-ru-sa-lem.
 
16Người A-ram thấy mình bị Ít-ra-en đánh bại, thì họ sai sứ giả mời những người A-ram ở bên kia Sông Cả đến ; có ông Sô-phác tướng chỉ huy quân đội của vua Ha-đát-e-de cầm đầu. 17Người ta báo tin cho vua Đa-vít. Vua quy tụ toàn thể Ít-ra-en, vượt sông Gio-đan, tiến lên, dàn trận đánh chúng. Vua Đa-vít dàn trận đối diện người A-ram và chúng giao chiến với vua. 18Người A-ram chạy trốn trước mặt Ít-ra-en. Vua Đa-vít tiêu diệt của người A-ram bảy ngàn kỵ binh và bốn mươi ngàn bộ binh ; còn Sô-phác tướng chỉ huy quân đội, vua cũng giết chết. 19Các chư hầu của vua Ha-đát-e-de thấy mình bị Ít-ra-en đánh bại, thì cầu hoà với vua Đa-vít và làm tôi vua. Người A-ram không muốn cứu viện con cái Am-mon nữa.
 
 
201 Lúc xuân về, thời mà các vua ra quân, ông Giô-áp đưa lực lượng quân đội tàn phá đất đai của con cái Am-mon. Ông tiến quân vây hãm Ráp-ba, còn vua Đa-vít ở lại Giê-ru-sa-lem. Ông Giô-áp tấn công và triệt hạ Ráp-ba. 2 Vua Đa-vít lột vương miện trên đầu Min-côm, vương miện cân nặng ba mươi ký vàng, có một viên ngọc quý. Viên ngọc này được đặt lên đầu vua Đa-vít. Vua lấy đi rất nhiều chiến lợi phẩm của thành. 3 Còn dân trong thành thì vua đưa đi và bắt phải làm những việc dùng đến cưa, cuốc chim và rìu, vua xử như thế với mọi thành của con cái Am-mon. Rồi vua Đa-vít và toàn thể quân binh trở về Giê-ru-sa-lem.
 
4 Sau đó lại có giao tranh tại Ghe-de với người Phi-li-tinh. Bấy giờ ông Xíp-bơ-khai, người Khu-sa, hạ sát tên Xíp-pai, con cháu Ra-pha, và chúng phải thần phục. 5 Lại có giao tranh với người Phi-li-tinh, và ông En-kha-nan con ông Gia-ia đã hạ sát tên Lác-mi, em của tên Gô-li-át người Gát ; cán giáo của nó như trục khung cửi thợ dệt. 6 Lại có giao tranh ở Gát. Có một người cao lớn, tay chân đều có sáu ngón, vị chi hai mươi bốn ngón. Nó cũng là con cháu Ra-pha. 7 Nó thách Ít-ra-en, và ông Giơ-hô-na-than, con ông Sim-a là anh vua Đa-vít, đã hạ sát nó. 8 Những người ấy là con cháu Ra-pha tại Gát. Chúng đã gục ngã do tay vua Đa-vít và các bề tôi của vua.
 
 
211 Xa-tan đứng lên chống Ít-ra-en và xúi giục vua Đa-vít thống kê dân số Ít-ra-en. 2 Vua Đa-vít nói với ông Giô-áp và các tướng lãnh quân đội : "Hãy đi đếm dân Ít-ra-en, từ Bơ-e Se-va tới Đan và về trình cho ta biết con số là bao nhiêu." 3 Ông Giô-áp thưa : "Xin ĐỨC CHÚA tăng dân Người lên gấp trăm ! Thưa đức vua chúa thượng tôi, tất cả những người đó lại không phải là bề tôi của chúa thượng tôi sao ? Vậy tại sao chúa thượng tôi lại muốn điều tra như thế ? Tại sao bắt Ít-ra-en phải mang tội ?" 4 Tuy nhiên, vì tuân lệnh vua, ông Giô-áp ra đi, rảo khắp Ít-ra-en, rồi trở về Giê-ru-sa-lem. 5 Ông Giô-áp nộp cho vua Đa-vít con số thống kê nhân khẩu : Ít-ra-en có tất cả một triệu một trăm ngàn người biết tuốt gươm và Giu-đa có bốn trăm bảy mươi ngàn người biết tuốt gươm. 6 Nhưng chi tộc Lê-vi và Ben-gia-min, ông Giô-áp không tính vào số ấy, vì ông ghê tởm mệnh lệnh của vua.
 
7 Việc này chướng mắt Thiên Chúa và Người đã đánh phạt Ít-ra-en. 8 Vua Đa-vít thưa cùng Thiên Chúa : "Con đã phạm tội nặng khi làm việc này. Giờ đây, xin bỏ qua lỗi lầm của tôi tớ Ngài, vì con đã hành động rất ngu xuẩn." 9 Bấy giờ ĐỨC CHÚA phán với ông Gát, thầy chiêm của vua Đa-vít, rằng : 10"Hãy đi nói với Đa-vít : ĐỨC CHÚA phán thế này : Ta đưa ra cho ngươi ba điều. Ngươi hãy chọn lấy một trong ba, và Ta sẽ thực hiện cho ngươi." 11Vậy ông Gát đến gặp vua Đa-vít và thưa : "ĐỨC CHÚA phán thế này : ngươi phải chịu nhận : 12hoặc là ba năm đói ; hoặc ba tháng phải chạy trốn để thoát kẻ thù, vì gươm của kẻ thù rượt đuổi ngươi ; hoặc ba ngày chịu gươm của ĐỨC CHÚA, tức là ôn dịch trong xứ, vì sứ giả của ĐỨC CHÚA tàn phá toàn cõi Ít-ra-en. Vậy bây giờ xin ngài xem tôi phải trả lời thế nào cho Đấng đã sai tôi." 13Vua Đa-vít nói với ông Gát : "Tôi lâm vào cảnh rất ngặt nghèo ! Thà tôi sa vào tay ĐỨC CHÚA còn hơn, vì lòng thương của Người rất bao la ; nhưng ước chi tôi đừng sa vào tay người phàm !"
 
14ĐỨC CHÚA giáng ôn dịch xuống Ít-ra-en, và bảy mươi ngàn người trong Ít-ra-en đã gục ngã. 15Thiên Chúa sai một thiên sứ đến Giê-ru-sa-lem để tàn phá thành, nhưng trong cuộc tàn phá thì ĐỨC CHÚA nhìn xem và hối tiếc về tai hoạ đó, và Người phán bảo thiên sứ đang tàn phá : "Đủ rồi ! Bây giờ rút tay lại !"
 
Thiên sứ của ĐỨC CHÚA đang đứng gần sân lúa của ông Oóc-nan người Giơ-vút, 16Vua Đa-vít ngước mắt lên, thấy thiên sứ của ĐỨC CHÚA đứng giữa đất và trời, tay vung gươm trần hướng về Giê-ru-sa-lem. Bấy giờ vua Đa-vít cùng các kỳ mục, mình khoác bao bị, ngã sấp xuống đất. 17Vua Đa-vít thưa cùng Thiên Chúa : "Chẳng phải chính con đã ra lệnh kiểm kê dân số sao ? Con mới là kẻ đã phạm tội, đã làm điều dữ. Còn những người kia, họ chỉ là bầy chiên, họ đâu có làm gì nên tội ! Lạy ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của con, xin tay Ngài cứ đè nặng trên con và nhà cha con, nhưng xin đừng giáng hoạ xuống dân Ngài !"
 
18Bấy giờ thiên sứ của ĐỨC CHÚA nói với ông Gát : "Hãy bảo Đa-vít lên dựng một bàn thờ kính ĐỨC CHÚA tại sân lúa của Oóc-nan người Giơ-vút." 19Vua Đa-vít đi lên theo lời ông Gát đã nói nhân danh ĐỨC CHÚA. 20Khi ông Oóc-nan trở lại và nhìn thấy thiên sứ, thì bốn người con đang ở bên ông liền đi tìm chỗ ẩn. Bấy giờ ông Oóc-nan đang đập lúa. 21Vua Đa-vít vào đến tận chỗ ông Oóc-nan : khi nhìn thấy vua, ông bỏ sân lúa đi ra và sấp mặt xuống đất lạy vua. 22Vua nói với ông : "Hãy nhượng sân lúa cho ta để ta lấy chỗ xây một bàn thờ kính ĐỨC CHÚA. Cứ nhượng cho ta, ta sẽ trả sòng phẳng. Có thế, tai hoạ mới ngưng, không còn giáng xuống trên dân nữa." 23Ông Oóc-nan thưa với vua Đa-vít : "Xin đức vua, chúa thượng tôi, cứ lấy sân lúa, và điều gì ngài cho là tốt thì xin cứ làm. Ngài xem : đã có bò làm lễ toàn thiêu, có bàn đạp lúa làm củi và có lúa làm lễ phẩm. Tất cả những thứ này, tôi xin biếu hết." 24Nhưng Vua Đa-vít trả lời : "Không ! Ta muốn mua của ngươi, giá cả sòng phẳng, chứ không muốn lấy của ngươi mà dâng lên ĐỨC CHÚA những lễ toàn thiêu không mất tiền mua." 25Vậy vua Đa-vít đã trao cho ông Oóc-nan số vàng cân nặng sáu ký để mua nơi ấy. 26Vua Đa-vít xây một bàn thờ kính ĐỨC CHÚA ở đấy, rồi dâng của lễ toàn thiêu và kỳ an. Vua kêu cầu ĐỨC CHÚA và Người đã đáp lời, cho lửa từ trời xuống trên bàn thờ toàn thiêu. 27ĐỨC CHÚA đã ra lệnh cho thiên sứ tra gươm vào vỏ. 28Khi vua Đa-vít thấy ĐỨC CHÚA đã đáp lời tại sân lúa của ông Oóc-nan người Giơ-vút, thì vua đã sát tế tại đó, 29vì bấy giờ Nhà Tạm của ĐỨC CHÚA do ông Mô-sê làm trong sa mạc và bàn thờ toàn thiêu vẫn còn ở trên cao tại Ghíp-ôn. 30Vua Đa-vít không thể lên thỉnh cầu Thiên Chúa trên ấy, vì khiếp sợ lưỡi gươm của thiên sứ ĐỨC CHÚA.
 
 
221 Vua Đa-vít nói : "Đây nhà của ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa, và đây bàn thờ để Ít-ra-en dâng lễ toàn thiêu."
 
2 Vua Đa-vít truyền tập trung ngoại kiều sống trên đất Ít-ra-en lại và cắt đặt họ làm thợ đá. Họ phải đẽo những phiến đá dùng để xây nhà của Thiên Chúa. 3 Vua Đa-vít cũng chuẩn bị rất nhiều sắt để làm đinh đóng cánh cửa và làm móc ; còn đồng thì không cân hết. 4 Gỗ bá hương thì vô số kể, vì người Xi-đôn và người Tia đã đưa vào cho vua Đa-vít rất là nhiều.
 
5 Vua Đa-vít nói : "Sa-lô-môn con ta còn trẻ người non dạ, và ngôi nhà sắp xây kính ĐỨC CHÚA phải được cả thiên hạ coi là thật nguy nga, lẫy lừng và tráng lệ. Nào ta hãy chuẩn bị cho nó !" Thế là vua Đa-vít chuẩn bị hết sức chu đáo trước khi qua đời. 6 Vua gọi thái tử Sa-lô-môn đến và truyền phải xây một ngôi nhà kính ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Ít-ra-en. 7 Vua Đa-vít nói với Sa-lô-môn : "Con ơi, Cha đã dự định xây một ngôi nhà kính danh ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của cha. 8 Nhưng có lời ĐỨC CHÚA phán với cha rằng : 'Ngươi đã đổ máu quá nhiều và đã nhiều phen giao chiến, nên sẽ không được xây nhà kính danh Ta. Trước mặt Ta, ngươi quả đã làm cho đất thấm đầy những máu. 9 Này, đứa con ngươi đã sinh ra đó, nó sẽ là người của bình an, và Ta sẽ cho nó được bình an tư bề, không bị thù địch quấy nhiễu. Vì thế nó mới mang tên là Sa-lô-môn. Suốt cuộc đời nó, Ta sẽ ban cho Ít-ra-en được an cư lạc nghiệp. 10Nó sẽ xây nhà kính danh Ta ; nó sẽ là con đối với Ta, Ta sẽ là cha đối với nó. Ngai vàng của nó trên vương quốc Ít-ra-en, Ta sẽ củng cố đến muôn đời.' 11Này con, giờ đây xin ĐỨC CHÚA ở với con, cho con hoàn thành tốt đẹp công trình xây dựng nhà ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của con, như Người đã phán về con. 12Chỉ mong sao ĐỨC CHÚA ban cho con được khôn ngoan sáng suốt khi đặt con lãnh đạo Ít-ra-en, để con tuân giữ lề luật của ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của con. 13Chắc chắn con sẽ thành công, miễn là con để tâm thi hành các quy tắc và lề luật mà ĐỨC CHÚA đã chỉ thị cho ông Mô-sê truyền lại cho Ít-ra-en. Phải can đảm và cương quyết ! Đừng sợ hãi, đừng nao núng ! 14Này, cha đã làm hết sức để chuẩn bị cho nhà của ĐỨC CHÚA ba ngàn tấn vàng, ba mươi ngàn tấn bạc, còn đồng và sắt thì nhiều cân không hết. Gỗ và đá, cha cũng đã chuẩn bị, nhưng con phải gom thêm nữa. 15Con có sẵn nhiều công nhân : thợ đá, nghệ nhân chạm trổ gỗ đá và đủ thứ thợ cao tay trong mọi ngành nghề. 16Còn vàng, bạc, đồng, sắt thì nhiều vô kể. Đứng lên ! Bắt tay vào việc đi ! Xin ĐỨC CHÚA ở với con !"
 
17Vua Đa-vít truyền cho tất cả các thủ lãnh trong Ít-ra-en phải giúp thái tử Sa-lô-môn : 18"ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa các ngươi, không ở với các ngươi sao ? Người lại đã chẳng cho các ngươi được yên ổn tư bề đó sao ? Bằng chứng là Người đã trao vào tay ta cư dân xứ này khiến họ phải thần phục ĐỨC CHÚA và dân của Người. 19Giờ đây, hãy hết lòng hết dạ tìm kiếm ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa các ngươi. Đứng lên đi, xây thánh điện của ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa, rồi đưa Hòm Bia Giao Ước của ĐỨC CHÚA với tất cả các đồ thánh dùng trong việc thờ phượng vào ngôi nhà đã được xây cất kính danh ĐỨC CHÚA."
 
 
231 Lúc già nua tuổi tác, vua Đa-vít đã đặt thái tử Sa-lô-môn lên làm vua Ít-ra-en. 2 Vua triệu tập tất cả các thủ lãnh trong Ít-ra-en, các tư tế và các thầy Lê-vi.
 
3 Người ta đếm số các thầy Lê-vi từ ba mươi tuổi trở lên, tính theo đầu người được ba mươi tám ngàn thầy. 4 Trong số này, hai mươi bốn ngàn điều hành công việc nhà ĐỨC CHÚA, sáu ngàn làm ký lục và thẩm phán, 5 bốn ngàn giữ cửa và bốn ngàn dùng nhạc khí vua Đa-vít đã làm mà ngợi khen ĐỨC CHÚA.
 
6 Vua Đa-vít chia họ thành nhiều nhóm theo các con ông Lê-vi là : Ghéc-sôn, Cơ-hát và Mơ-ra-ri.
 
7 Các con ông Ghéc-sôn là : La-đan và Sim-y. 8 Các con ông La-đan : đứng đầu là Giơ-khi-ên, rồi đến Dê-tham và Giô-en, ba người. 9 Các con ông Sim-y là Sơ-lô-mít, Kha-di-ên và Ha-ran, ba người. Những người này đứng đầu các gia tộc ngành La-đan. 10Các con ông Sim-y là : Gia-khát, Di-na, Giơ-út và Bơ-ri-a. Đó là các con ông Sim-y, bốn người tất cả. 11Đứng đầu là ông Gia-khát, thứ dến là ông Di-da, còn các ông Giơ-út và Bơ-ri-a không có nhiều con, nên họ làm thành một gia tộc, một nhóm duy nhất.
 
12Các con ông Cơ-hát là : Am-ram, Gít-ha, Khép-rôn và Út-di-ên, bốn người. 13Các con ông Am-ram là : A-ha-ron và Mô-sê. Ông A-ha-ron được tách riêng -chính ông cùng con cháu muôn thế hệ- để lo những việc cực thánh, đốt hương trước nhan ĐỨC CHÚA, phục vụ Chúa và nhân danh Người mà chúc lành cho dân đến muôn đời. 14Ông Mô-sê là người của Thiên Chúa, còn các con ông chỉ được kể là người thuộc chi tộc Lê-vi thôi. 15Các con ông là : Ghéc-sôm và Ê-li-e-de. 16Các con ông Ghéc-sôm : Sơ-vu-ên đứng đầu. 17Các con ông Ê-li-e-de : Rơ-kháp-gia đứng đầu ; nhưng ông Ê-li-e-de không có người con nào khác nữa, trái lại, ông Rơ-kháp-gia thì rất đông con. 18Các con ông Gít-ha : Sơ-lô-mít đứng đầu. 19Các con ông Khép-rôn : Giơ-ri-gia-hu đứng đầu ; thứ hai là A-mác-gia ; thứ ba, Gia-kha-di-ên và thứ bốn, Giơ-cam-am. 20Các con ông Út-di-ên : Mi-kha đứng đầu và thứ hai là Gít-si-gia.
 
21Các con ông Mơ-ra-ri : Mác-li và Mu-si ; các con ông Mác-li : E-la-da và Kít. 22Ông E-la-da chết, không để lại con trai, chỉ có con gái, nên các con trai ông Kít, tức là em họ các cô, đã cưới các cô làm vợ. 23Các con ông Mu-si là Mác-li, Ê-đe và Giơ-rê-mốt, ba người.
 
24Đó là con cháu Lê-vi theo từng gia tộc ; họ đều là những người đứng đầu các gia tộc, ai cũng được ghi đích danh trong sổ ; họ thi hành công tác phục vụ nhà ĐỨC CHÚA, từ hai mươi tuổi trở lên.
 
25Vua Đa-vít đã nói : "ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Ít-ra-en, đã ban cho dân Người được an cư và Người ngự tại Giê-ru-sa-lem đến muôn đời. 26Và các thầy Lê-vi không còn phải di chuyển Nhà Tạm và các vật dụng dành cho việc phục vụ nhà đó nữa." 27Quả thế, chính vì những lời cuối cùng ấy của vua Đa-vít mà đã có việc thống kê con cháu Lê-vi từ hai mươi tuổi trở lên. 28Dưới quyền con cháu A-ha-ron, họ có bổn phận phục vụ nhà ĐỨC CHÚA trong phạm vi các sân và các phòng, trong việc thanh tẩy các đồ thánh và nói chung là phục dịch nhà Thiên Chúa. 29Họ còn phải quan tâm đến bánh tiến, đến tinh bột làm lễ phẩm, đến những tấm bánh không men, bánh tráng, cũng như đến mọi dung lượng và kích thước. 30Sáng nào họ cũng phải túc trực để tôn vinh và ngợi khen ĐỨC CHÚA ; buổi chiều cũng vậy. 31Rồi phải túc trực khi người ta dâng lễ toàn thiêu kính ĐỨC CHÚA, trong các ngày Sa-bát, các ngày trăng mới, ngày lễ, theo số ngày luật định. Đó là công tác thường xuyên của họ trước nhan ĐỨC CHÚA. 32Họ có bổn phận phục vụ Lều Hội Ngộ cũng như thánh điện, và hợp tác với các con ông A-ha-ron, anh em của họ, mà lo việc nhà ĐỨC CHÚA.
 
 
241 Con cháu ông A-ha-ron cũng được chia thành nhiều nhóm. Các con ông A-ha-ron là : Na-đáp, A-vi-hu, E-la-da và I-tha-ma. 2 Na-đáp và A-vi-hu chết trước cha mình và không có con, nên E-la-da và I-tha-ma thi hành chức tư tế. 3 Cùng với ông Xa-đốc trong số các con ông E-la-da, và với ông A-khi-me-léc trong số các con ông I-tha-ma, vua Đa-vít chia các tư tế thành từng nhóm theo nhiệm vụ của họ. 4 Hậu quả là các con ông E-la-da đứng đầu các tráng đinh lại đông hơn các con ông I-tha-ma, và họ được phân chia như sau : mười sáu trưởng tộc là con ông E-la-da và tám là con ông I-tha-ma. 5 Người ta bốc thăm để phân chia họ, những người này cũng như những người kia, vì trong các con ông E-la-da cũng như các con ông I-tha-ma, có những viên chức lo việc thánh điện, những viên chức của Thiên Chúa. 6 Thư ký là ông Sơ-ma-gia, con ông Nơ-than-ên, thuộc chi tộc Lê-vi, đã ghi danh họ trước mặt vua Đa-vít và các thủ lãnh, trước mặt tư tế Xa-đốc và ông A-khi-me-léc con ông Ép-gia-tha, cũng như trước mặt các trưởng tộc tư tế và Lê-vi : họ rút một thăm cho mỗi gia tộc thuộc E-la-da và hai thăm cho mỗi gia tộc thuộc I-tha-ma.
 
7 Thăm thứ nhất trúng Giơ-hô-gia-ríp, thứ hai trúng Giơ-đa-gia ; 8 thứ ba trúng Kha-rim, thứ tư : Xơ-ô-rim, 9 thứ năm : Man-ki-gia, thứ sáu : Mi-gia-min, 10thứ bảy : Hắc-cốt, thứ tám : A-vi-gia, 11thứ chín : Giê-su-a, thứ mười : Sơ-khan-gia-hu, 12thứ mười một : En-gia-síp, thứ mười hai : Gia-kim, 13thứ mười ba : Khúp-pa, thứ mười bốn : Gie-sép-áp, 14thứ mười lăm : Bin-ga, thứ mười sáu : Im-me, 15thứ mười bảy : Khê-dia, thứ mười tám : Ha-pít-xết, 16thứ mười chín : Pơ-thác-gia, thứ hai mươi : Giơ-khét-kên, 17thứ hai mươi mốt : Gia-khin, thứ hai mươi hai : Ga-mun, 18thứ hai mươi ba : Đơ-la-gia-hu, thứ hai mươi bốn : Ma-át-gia-hu.
 
19Họ được phân nhóm như thế để vào phục vụ nhà ĐỨC CHÚA theo luật ông A-ha-ron cha của họ đã quy định như ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa Ít-ra-en đã truyền.
 
20Về các người con khác của Lê-vi :
 
Trong các con ông Am-ram, có Su-va-ên ; trong các con ông Su-va-ên, có Giéc-đơ-gia-hu. 21Về ông Rơ-kháp-gia-hu : trong các con ông Rơ-kháp-gia-hu, đứng đầu là Gít-si-gia. 22Trong con cháu ông Gít-ha có Sơ-lô-mốt ; trong các con ông Sơ-lô-mốt, có Gia-khát. 23Trong các con ông Khép-rôn, thì Giơ-ri-gia-hu đứng đầu, thứ hai là A-mác-gia-hu, thứ ba là Gia-kha-di-ên, thứ tư là Giơ-cam-am. 24Trong các con ông Út-di-ên, có Mi-kha. Trong các con ông Mi-kha, có Sa-mia. 25Em ông Mi-kha là Gít-si-gia ; trong các con ông Gít-si-gia, có Dơ-khác-gia-hu. 26Các con của ông Mơ-ra-ri : Mác-li và Mu-si. Các cháu của ông do con ông là Gia-a-di-gia-hu sinh ra. 27Các cháu của ông Mơ-ra-ri do Gia-a-di-gia-hu con ông sinh ra, là : Sô-ham, Dắc-cua và Híp-ri. 28Ông E-la-da con ông Mác-li thì không có con trai. 29Về ông Kít : trong các con ông Kít, có Giơ-rác-mơ-ên. 30Các con ông Mu-si là : Mác-li, Ê-đe và Giơ-ri-mốt.
 
Đó là con cháu các thầy Lê-vi theo gia tộc tổ tiên của họ. 31Cũng như các con cháu ông A-ha-ron anh em của họ, họ được rút thăm trước mặt vua Đa-vít, ông Xa-đốc, ông A-khi-me-léc và trước mặt các trưởng tộc của hàng tư tế và Lê-vi ; người đứng đầu gia tộc cũng như em út của người ấy đều có thể rút thăm.
 
 
251 Vua Đa-vít và các người đứng đầu việc phụng tự cũng tách riêng các con ông A-xáp, ông Hê-man, và ông Giơ-đu-thun ra để họ lo việc phụng tự. Họ hát những bài ca được linh hứng theo tiếng đàn sắt, đàn cầm và não bạt.
 
Số những người có trách nhiệm phục vụ là :
 
2 Trong số các con ông A-xáp : Dắc-cua, Giô-xếp, Nơ-than-gia và A-xác-ê-la ; những người con này của ông A-xáp do ông A-xáp điều khiển, còn ông thì hát thánh ca theo lệnh của vua.
 
3 Về ông Giơ-đu-thun, các con ông Giơ-đu-thun là : Gơ-đan-gia-hu, Xơ-ri, Giơ-sa-gia-hu, Kha-sáp-gia-hu và Ma-tít-gia-hu, sáu người do cha của họ điều khiển, còn ông Giơ-đu-thun thì hát những bài ca được linh hứng theo tiếng đàn cầm để tôn vinh và ca ngợi ĐỨC CHÚA.
 
4 Về ông Hê-man, các con ông Hê-man là : Búc-ki-gia-hu, Mát-tan-gia-hu, Út-di-ên, Sơ-vu-ên, Giơ-ri-mốt, Kha-nan-gia, Kha-na-ni, Ê-li-a-tha, Ghít-đan-ti, Rôm-mam-ti E-de, Giót-bơ-ca-sa, Ma-lô-ti, Hô-thia, Ma-kha-di-ốt. 5 Tất cả những người này đều là con ông Hê-man, thầy chiêm của vua, người chuyển lời Thiên Chúa cho vua để đề cao uy lực của Người. Thiên Chúa ban cho ông Hê-man mười bốn người con trai và ba người con gái. 6 Dưới quyền điều khiển của cha họ, tất cả những người ấy ca hát trong Nhà ĐỨC CHÚA với não bạt, đàn sắt, đàn cầm, để phục vụ Nhà Thiên Chúa theo lệnh của vua.
 
Các ông A-xáp, Giơ-đu-thun và Hê-man, 7 được tính chung vào với anh em của họ là những người thành thạo việc hát xướng kính ĐỨC CHÚA và là những bậc nhạc sư, tất cả được hai trăm tám mươi tám người. 8 Họ bắt thăm về phiên công tác phải giữ, nhỏ cũng như lớn, thầy cũng như trò. 9 Thăm thứ nhất trúng ông Giô-xếp thuộc nhà A-xáp. Thứ hai : ông Gơ-đan-gia-hu ; ông với anh em ông và các con ông là mười hai người. 10Thứ ba : ông Dắc-cua, các con ông và anh em ông là mười hai người. 11Thứ tư : ông Gít-ri, các con ông và anh em ông là mười hai người. 12Thứ năm : ông Nơ-than-gia-hu, các con ông và anh em ông là mười hai người. 13Thứ sáu : ông Búc-ki-gia-hu, các con ông và anh em ông là mười hai người. 14Thứ bảy : ông Giơ-xác-ê-la, các con ông và anh em ông là mười hai người. 15Thứ tám : ông Giơ-sa-gia-hu, các con ông và anh em ông là mười hai người. 16Thứ chín : ông Mát-tan-gia-hu, các con ông và anh em ông là mười hai người. 17Thứ mười : ông Sim-y, các con ông và anh em ông là mười hai người. 18Thứ mười một : ông A-dác-ên, các con ông và anh em ông là mười hai người. 19Thứ mười hai : ông Kha-sáp-gia, các con ông và anh em ông là mười hai người. 20Thứ mười ba : ông Su-va-ên, các con ông và anh em ông là mười hai người. 21Thứ mười bốn : ông Mát-tít-gia-hu, các con ông và anh em ông là mười hai người. 22Thứ mười lăm : ông Giơ-rê-mốt, các con ông và anh em ông là mười hai người. 23Thứ mười sáu : ông Kha-nan-gia-hu, các con ông và anh em ông là mười hai người. 24Thứ mười bảy : ông Giót-bơ-ca-sa, các con ông và anh em ông là mười hai người. 25Thứ mười tám : ông Kha-na-ni, các con ông và anh em ông là mười hai người. 26Thứ mười chín : ông Ma-lô-ti, các con ông và anh em ông là mười hai người. 27Thứ hai mươi : ông Ê-li-gia-tha, các con ông và anh em ông là mười hai người. 28Thứ hai mươi mốt : ông Hô-thia, các con ông và anh em ông là mười hai người. 29Thứ hai mươi hai : ông Ghít-đan-ti, các con ông và anh em ông là mười hai người. 30Thứ hai mươi ba : ông Ma-kha-di-ốt, các con ông và anh em ông là mười hai người. 31Thứ hai mươi bốn : ông Rôm-mam-ti E-de, các con ông và anh em ông là mười hai người.
 
 
261 Các người giữ cửa được chia nhóm như sau : trong hàng con cháu Cô-rắc có Mơ-se-lem-gia-hu con của Cô-rê là một trong số các con của A-xáp. 2 Các con của Mơ-se-lem-gia-hu là : Dơ-khác-gia-hu con trưởng, Giơ-đi-a-ên thứ hai, Dơ-vát-gia-hu thứ ba, Giát-ni-ên thứ tư, 3 Ê-lam thứ năm, Giơ-hô-kha-nan thứ sáu, En-giơ-hô-ê-nai thứ bảy.
 
4 Các con của Ô-vết Ê-đôm là : Sơ-ma-gia con trưởng, Giơ-hô-da-vát thứ hai, Giô-ác thứ ba, Xa-kha thứ tư, Nơ-than-ên thứ năm, 5 Am-mi-ên thứ sáu, Ít-xa-kha thứ bảy, Pơ-u-lơ-thai thứ tám. Quả thật, Thiên Chúa đã giáng phúc cho ông. 6 Con của ông là Sơ-ma-gia sinh được những người con có uy thế đối với gia tộc của họ, vì họ đều là những dũng sĩ có hạng. 7 Các con của Sơ-ma-gia là : Ót-ni, Rơ-pha-ên, Ô-vét, En-da-bát và anh em ông là Ê-li-hu và Xơ-mác-gia-hu, những con người dũng cảm. 8 Tất cả những người này là con cháu của Ô-vết Ê-đôm ; họ, các con và anh em họ đều là những con người phục vụ đầy khả năng và nghị lực : sáu mươi hai người thuộc dòng họ Ô-vết Ê-đôm.
 
9 Mơ-se-lem-gia-hu có những người con và những anh em : mười tám người đầy dũng cảm.
 
10Khô-xa, trong các con của Mơ-ra-ri, có những người con : Sim-ri đứng đầu, vì dù ông không phải con trưởng, cha ông cũng đặt ông đứng đầu ; 11Khin-ki-gia-hu thứ hai, Tơ-van-gia-hu thứ ba, Dơ-khác-gia-hu thứ tư. Tất cả các con và anh em của Khô-xa là mười ba người.
 
12Theo số các gia trưởng, những người này được phân thành nhiều nhóm để giữ cửa. Họ cũng như các anh em họ có trách nhiệm phục vụ nhà ĐỨC CHÚA. 13Theo gia tộc, họ bốc thăm cho từng cửa một, kẻ bé cũng như người lớn. 14Ông Se-lem-gia-hu bốc thăm trúng phía Đông. Con ông là Dơ-khác-gia-hu, một cố vấn khôn ngoan ; họ bốc thăm, và ông này trúng phía Bắc. 15Ông Ô-vết Ê-đôm trúng phía Nam, còn các con ông trúng các kho. 16Ông Súp-pim và ông Khô-xa trúng phía Tây với cửa Sa-la-khét trên đường lên dốc. Trạm gác này đối diện trạm gác kia. 17Phía Đông mỗi ngày có sáu thầy Lê-vi, phía Bắc mỗi ngày bốn thầy, phía Nam mỗi ngày bốn thầy, còn các kho thì mỗi kho hai thầy ; 18tại Khu Phụ Thuộc ở phía Tây thì bốn người gác ngoài đường, hai người gác trong nhà. 19Đó là các nhóm giữ cửa thuộc hàng con cháu Cô-rắc và con cháu Mơ-ra-ri.
 
20Các thầy Lê-vi, anh em của những người trên đây, thì phụ trách các kho Nhà Thiên Chúa và kho chứa đồ thánh.
 
21Giữa con cháu La-đan thuộc dòng họ Ghéc-sôn, thì các trưởng tộc trong ngành La-đan thuộc dòng họ Ghéc-sôn chính là con cháu ông Giơ-khi-ên. 22Các con ông Giơ-khi-ên là Dê-tham và em là Giô-en phụ trách các kho báu trong Nhà ĐỨC CHÚA.
 
23Về những người thuộc các ngành Am-ram, Gít-ha, Khép-rôn và Út-di-ên, 24thì quản đốc các kho báu là Sơ-vu-ên con của Ghéc-sôm ; ông này là con của Mô-sê. 25Các anh em của Su-va-ên thuộc ngành Ê-li-e-de là : Rơ-kháp-gia-hu con ông, Giơ-sa-gia-hu con ông, Giô-ram con ông, Dích-ri con ông, Sơ-lô-mít con ông. 26Ông Sơ-lô-mít này cùng các anh em ông phụ trách tất cả các kho chứa đồ thánh do vua Đa-vít, các trưởng tộc, các vị chỉ huy một ngàn quân, và các vị chỉ huy một trăm quân cùng các tướng lãnh quân đội dâng cúng. 27Những đồ dâng cúng này lấy ra trong số các chiến phẩm, các vật đã chiếm được, và dùng để trùng tu Nhà ĐỨC CHÚA. 28Họ cũng phụ trách tất cả những gì do thầy chiêm Sa-mu-en, vua Sa-un con ông Kít, ông Áp-ne con ông Ne, ông Giô-áp con bà Xơ-ru-gia dâng cúng. Tất cả những gì đã được dâng cúng đều được ông Sơ-lô-mít và các anh em trông coi.
 
29Trong hàng con cháu Gít-ha, ông Cơ-nan-gia-hu cùng các con lo việc dân sự trong Ít-ra-en với chức vụ ký lục và thẩm phán.
 
30Trong hàng con cháu Khép-rôn, ông Kha-sáp-gia-hu và các anh em, những người dũng cảm, tất cả là một ngàn bảy trăm, có nhiệm vụ cai quản Ít-ra-en phía tây sông Gio-đan trong mọi việc của ĐỨC CHÚA và việc phục vụ nhà vua. 31Trong hàng con cháu Khép-rôn, đứng đầu là Giơ-ri-gia. Vào năm bốn mươi triều vua Đa-vít, người ta thực hiện những cuộc điều tra trong hàng ngũ con cháu Khép-rôn theo gia phả từng gia đình, và đã thấy họ có những chiến sĩ dũng cảm tại Gia-de vùng Ga-la-át. 32Anh em của ông, gồm hai ngàn bảy trăm người, là những người dũng cảm, đứng đầu các gia tộc. Họ được vua Đa-vít đặt cai quản các người thuộc họ Rưu-vên, họ Gát và một nửa chi họ Ma-na-se trong mọi công việc của Thiên Chúa và của vua.
 
 
271 Con cái Ít-ra-en được thống kê như sau : các trưởng tộc, các vị chỉ huy một ngàn và chỉ huy một trăm quân, các viên chức của họ, những người phục vụ nhà vua trong tất cả các việc của các ban, ban trực cũng như ban nghỉ hàng tháng, suốt mười hai tháng trong năm, mỗi ban gồm hai mươi bốn ngàn người.
 
2 Phụ trách ban thứ nhất, tháng thứ nhất : ông Gia-sóp-am, con ông Dáp-đi-ên. Ban của ông có hai mươi bốn ngàn người. 3 Trong các con ông Pe-rét, thì ông đứng đầu tất cả các vị chỉ huy quân đội trong tháng đầu. 4 Phụ trách ban tháng thứ hai : ông Đô-đai, người A-khô-ác. Ban của ông còn có ông Mích-lốt đứng đầu. Ban này có hai mươi bốn ngàn người. 5 Chỉ huy đạo quân thứ ba, tháng thứ ba : ông Bơ-na-gia-hu con tư tế Giơ-hô-gia-đa đứng đầu. Ban của ông có hai mươi bốn ngàn người. 6 Ông Bơ-na-gia-hu này là một dũng sĩ trong Nhóm Ba Mươi và đứng đầu Nhóm Ba Mươi. Ban của ông có cả con ông là A-mi-da-vát.
 
7 Người thứ tư, tháng thứ tư : ông A-xa-hên, em ông Giô-áp, và sau ông là ông Dơ-vát-gia, con ông. Ban của ông có hai mươi bốn ngàn người.
 
8 Người thứ năm, tháng thứ năm : đứng đầu là ông Sam-hút, người Gít-rác. Ban của ông có hai mươi bốn ngàn người. 9 Người thứ sáu, tháng thứ sáu : ông I-ra, con ông Ích-kết người Tơ-cô-a. Ban của ông có hai mươi bốn ngàn người. 10Người thứ bảy, tháng thứ bảy : ông Khe-lét người Pơ-lô-ni, trong hàng con cái Ép-ra-im. Ban của ông có hai mươi bốn ngàn người. 11Người thứ tám, tháng thứ tám : ông Xíp-bơ-khai người Khu-sa, thuộc dòng họ De-rác. Ban của ông có hai mươi bốn ngàn người. 12Người thứ chín, tháng thứ chín : ông A-vi-e-de người A-na-thốt, thuộc chi họ Ben-gia-min. Ban của ông có hai mươi bốn ngàn người. 13Người thứ mười, tháng thứ mười : ông Ma-rai người Nơ-tô-pha, thuộc dòng họ De-rác. Ban của ông có hai mươi bốn ngàn người. 14Người thứ mười một, tháng thứ mười một : ông Bơ-na-gia người Pia-a-thôn trong hàng con cháu Ép-ra-im. Ban của ông có hai mươi bốn ngàn người. 15Người thứ mười hai, tháng thứ mười hai : ông Khen-đai người Nơ-tô-pha, thuộc dòng họ Ót-ni-ên. Ban của ông có hai mươi bốn ngàn người. 16Phụ trách các chi họ Ít-ra-en : họ Rưu-vên có Ê-li-e-de, con ông Dích-ri, làm thủ lãnh ; họ Si-mê-ôn có ông Sơ-phát-gia-hu, con ông Ma-a-kha ; 17họ Lê-vi có ông A-kháp-gia, con ông Cơ-mu-ên ; ngành A-ha-ron có ông Xa-đốc ; 18họ Giu-đa có ông Ê-li-hu trong các anh em vua Đa-vít ; họ Ít-xa-kha, có ông Om-ri, con ông Mi-kha-ên ; 19họ Dơ-vu-lun có ông Gít-ma-gia-hu, con ông Ô-vát-gia-hu ; họ Náp-ta-li có ông Giơ-ri-mốt, con ông Át-ri-ên ; 20trong hàng con cháu Ép-ra-im có ông Hô-sê, con ông A-dát-gia-hu ; trong số phân nửa chi họ Ma-na-se có ông Giô-en, con ông Pơ-đa-gia-hu ; 21trong số phân nửa họ Ma-na-se miền Ga-la-át, có ông Gít-đô, con ông Dơ-khác-gia-hu ; họ Ben-gia-min có ông Gia-a-xi-ên, con ông Áp-ne ; 22họ Đan có ông A-dác-ên, con ông Giơ-rô-kham. Đó là các thủ lãnh các chi họ Ít-ra-en.
 
23Vua Đa-vít không làm sổ những người từ hai mươi lăm tuổi trở xuống, vì ĐỨC CHÚA đã hứa sẽ tăng Ít-ra-en lên gấp bội như sao trên trời. 24Ông Giô-áp, con bà Xơ-ru-gia, đã bắt đầu việc thống kê, nhưng không kết thúc, vì trong chuyện này cơn thịnh nộ đã giáng xuống Ít-ra-en. Do đó, con số thống kê ở đây không cao bằng con số trong Sử biên niên của vua Đa-vít.
 
25Phụ trách các kho của vua có ông Át-ma-vét, con ông A-đi-ên ; phụ trách các kho ở vùng nông thôn, ở thành thị, làng mạc và đồn luỹ, có ông Giơ-hô-na-than, con ông Út-di-gia-hu. 26Phụ trách các thợ làm việc ở nông thôn lo canh tác đất đai, có ông Ét-ri, con ông Cơ-lúp. 27Phụ trách các vườn nho, có ông Sim-y người Ra-ma. Phụ trách những người ở trong các vườn nho lo dự trữ rượu, có ông Dáp-đi người Sơ-pham. 28Phụ trách cây ô-liu và cây vả trong vùng Sơ-phê-la, có ông Ba-an Kha-nan người Ghe-đe. Phụ trách kho dự trữ dầu, có ông Giô-át. 29Phụ trách bò bê chăn trong đồng Sa-rôn, có ông Sia-tai người Sa-rôn ; phụ trách bò bê trong các thung lũng, có ông Sa-phát, con ông Át-lai. 30Phụ trách lạc đà, có ông Ô-vin người Ít-ma-ên. Phụ trách lừa, có ông Giéc-đơ-gia-hu người Mê-rô-nốt. 31Phụ trách chiên dê, có ông Gia-dít người Ha-ga. Tất cả các người này đều là những viên chức phụ trách tài sản thuộc về vua Đa-vít.
 
32Ông Giơ-hô-na-than, cậu của vua Đa-vít, là cố vấn, một con người sắc sảo và trí thức ; chính ông cùng với ông Giơ-khi-ên, con ông Khác-mô-ni, lo cho các con của vua. 33Ông A-khi-thô-phen làm cố vấn cho vua. Ông Khu-sai người Ác-ki là bạn thân của vua. 34Sau ông A-khi-thô-phen là ông Giơ-hô-gia-đa, con ông Bơ-na-gia-hu, và ông Ép-gia-tha ; ông Giô-áp làm tổng chỉ huy quân đội hoàng gia.
 
 
281 Vua Đa-vít triệu tập về Giê-ru-sa-lem các thủ lãnh trong Ít-ra-en : thủ lãnh các chi họ, lãnh đạo các ban ngành phục vụ nhà vua, các vị chỉ huy hàng ngàn và hàng trăm quân, các người quản lý tài sản cũng như súc vật của vua, các người coi sóc con vua, cùng với các hoạn quan, các dũng sĩ và toàn thể lực lượng tinh binh. 2 Vua Đa-vít đứng lên và nói :
 
"Hỡi anh em, hỡi đồng bào, hãy nghe đây ! Ta đã từng ấp ủ trong lòng ý định xây cất một ngôi nhà làm nơi đặt Hòm Bia Giao Ước của ĐỨC CHÚA, làm bệ chân cho Thiên Chúa chúng ta, và ta đã chuẩn bị cho việc xây cất này. 3 Nhưng Thiên Chúa đã phán với ta : 'Ngươi không được xây nhà kính danh Ta, vì ngươi đã nhiều phen giao chiến và đổ máu quá nhiều.'
 
4 Giữa bao nhiêu người trong nhà cha ta, ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của Ít-ra-en, chỉ chọn ta làm vua cai quản Ít-ra-en đến muôn đời. Quả thật, Người đã chọn Giu-đa lên lãnh đạo, và trong nhà Giu-đa, chọn nhà thân phụ ta ; rồi trong các con của thân phụ ta, Người đã ưu ái chọn ta làm vua toàn thể Ít-ra-en. 5 Và trong tất cả các con trai ta - quả ĐỨC CHÚA đã ban cho ta nhiều con trai - Người đã chọn Sa-lô-môn con ta lên ngự ngai vàng của ĐỨC CHÚA mà cai quản Ít-ra-en. 6 Người đã phán với ta : 'Chính Sa-lô-môn, con ngươi, sẽ xây nhà và các sân của Ta, vì Ta đã chọn nó làm con, và Ta sẽ là cha của nó. 7 Ta sẽ củng cố vương quyền của nó đến muôn đời nếu nó cố gắng thi hành mệnh lệnh và luật pháp của ta như hiện nay.'
 
8 Vậy giờ đây, trước mặt toàn thể Ít-ra-en, đại hội của ĐỨC CHÚA, có Thiên Chúa chúng ta đang nghe, các ngươi hãy tuân giữ và theo dõi mọi mệnh lệnh của ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa các ngươi. Có thế các ngươi mới tiếp tục chiếm hữu đất nước tốt đẹp này và sẽ để lại làm gia nghiệp muôn đời cho con cháu mai sau.
 
9 Phần con, Sa-lô-môn, con của cha, con hãy nhận biết Thiên Chúa của cha con mà trọn niềm phụng sự với tâm hồn phấn khởi, vì ĐỨC CHÚA dò xét mọi tâm can và thấu suốt mọi tư tưởng đang hình thành. Nếu con tìm kiếm Người, Người sẽ cho con được gặp ; nhưng nếu con lìa xa Người, Người sẽ lìa bỏ con. 10Con cứ nghĩ mà xem : ĐỨC CHÚA quả đã chọn con để xây một ngôi nhà làm thánh điện. Hãy cương quyết bắt tay vào việc đi !"
 
11Vua Đa-vít trao cho thái tử Sa-lô-môn mẫu của tiền đường, của các ngôi nhà, kho chứa, các phòng lầu, phòng trong và cung xá tội. 12Vua cũng trao mẫu tất cả các công trình vua dự tính xây : các sân Nhà ĐỨC CHÚA, các phòng chung quanh dùng làm kho báu của Nhà Thiên Chúa, các nơi cất giữ đồ thánh ; 13các phòng dành cho các ban tư tế và Lê-vi, các phòng dùng vào mọi công tác phục vụ Nhà ĐỨC CHÚA và các phòng để vật dụng phục vụ Nhà ĐỨC CHÚA. 14Vua ấn định bao nhiêu vàng cho tất cả các đồ phải làm bằng vàng dùng trong mỗi công việc, và bao nhiêu bạc cho tất cả các đồ phải làm bằng bạc dùng trong mỗi công việc ; 15về các trụ đèn bằng vàng cùng với đèn, bao nhiêu vàng cho mỗi trụ và đèn ; về các trụ đèn bằng bạc, bao nhiêu bạc cho mỗi trụ và đèn, tuỳ theo công dụng của mỗi vật ; 16bao nhiêu vàng cho các bàn dâng tiến, cho từng bàn một, và bao nhiêu bạc cho các bàn bằng bạc ; 17vàng ròng cho các xiên, các bình rảy và bình rượu tế ; cho các chén bằng vàng, bao nhiêu vàng cho mỗi chén ; cho các chén bằng bạc, bao nhiêu bạc cho mỗi chén ; 18bao nhiêu vàng tinh luyện cho hương án ; vua Đa-vít cũng trao mẫu chiếc xe và mẫu các Kê-ru-bim bằng vàng xoè cánh trên Hòm Bia Giao Ước của ĐỨC CHÚA. 19Tất cả đều ở trong một văn bản chính tay ĐỨC CHÚA viết để cho vua biết rõ mọi chi tiết trong dự án.
 
20Vua Đa-vít nói với thái tử Sa-lô-môn : "Hãy cương quyết và mạnh dạn bắt tay vào việc ! Đừng sợ hãi, đừng khiếp đảm ! Vì ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa, Thiên Chúa của cha, sẽ ở cùng con ; Người sẽ không để mặc hoặc bỏ rơi con, nhưng sẽ giúp con hoàn tất toàn bộ công trình phục vụ Nhà ĐỨC CHÚA. 21Và này có các ban tư tế và Lê-vi sẵn sàng lo mọi việc phục dịch Nhà Thiên Chúa. Rồi trong bất cứ công việc nào, con cũng có sẵn tất cả những người nhiệt tình và thành thạo mọi chuyện. Các thủ lãnh và toàn dân, hết thảy đều chờ lệnh con."
 
 
291 Vua Đa-vít nói với toàn thể đại hội : "Sa-lô-môn con ta, người độc nhất được Thiên Chúa chọn, hãy còn trẻ người non dạ, mà công việc thì lớn lao, vì ngôi nhà không phải dành cho một người phàm nào, nhưng là để dâng kính ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa. 2 Vì thế ta đã hết sức chuẩn bị cho Nhà Thiên Chúa của ta có vàng để làm các đồ phải bằng vàng, bạc để làm các đồ phải bằng bạc, đồng để làm các đồ phải bằng đồng, sắt để làm các đồ phải bằng sắt, gỗ để làm các đồ phải bằng gỗ, mã não và ngọc quý, vân thạch nhiều màu sắc, với đủ loại đá quý và rất nhiều cẩm thạch. 3 Hơn nữa, vì mộ mến Nhà Thiên Chúa của ta, ngoài những gì ta đã chuẩn bị sẵn cho thánh điện, ta dâng hiến cho Nhà Thiên Chúa số vàng bạc của riêng ta, gồm : 4 chín mươi tấn vàng và là vàng Ô-phia, hai trăm mười tấn bạc tinh luyện, để dát tường Đền Thờ. 5 Còn vàng để làm các đồ phải bằng vàng, bạc để làm các đồ phải bằng bạc và để làm mọi công việc mỹ thuật, thì trong các ngươi, ai là người sẵn sàng rộng tay hiến dâng lên ĐỨC CHÚA hôm nay ?"
 
6 Bấy giờ các trưởng tộc, các thủ lãnh chi họ Ít-ra-en, các tướng chỉ huy một ngàn và một trăm quân, và các người đứng đầu trông coi việc nhà vua, tất cả đều tỏ ra nhiệt tình. 7 Họ dâng cúng vào công cuộc phục vụ Nhà Thiên Chúa : một trăm năm mươi tấn vàng, mười ngàn đồng Đa-ri-ô, ba trăm tấn bạc, năm trăm bốn mươi tấn đồng, và ba ngàn tấn sắt. 8 Ai có đá quý thì cúng vào kho Nhà ĐỨC CHÚA do ông Giơ-khi-ên người họ Ghéc-sôn đảm trách. 9 Dân chúng vui mừng vì đã tự nguyện dâng các của lễ ấy. Quả họ đã dâng kính ĐỨC CHÚA với cả tấm lòng thành ; chính vua Đa-vít cũng vui mừng khôn tả.
 
10Vua Đa-vít chúc tụng ĐỨC CHÚA trước mặt toàn thể đại hội, vua nói :
            "Lạy CHÚA, là Thiên Chúa Ít-ra-en tổ phụ chúng con,
            xin dâng lên Ngài lời chúc tụng
            từ muôn thuở đến muôn ngàn đời.
11        Lạy CHÚA, Ngài vĩ đại quyền năng,
            Ngài oai vệ, vinh quang, rực rỡ,
            vì mọi sự trên trời dưới đất thuộc về Ngài.
            Ngài nắm giữ vương quyền, lạy CHÚA,
            và địa vị tối cao, vượt trên tất cả.
12        Ngài cũng là nguồn phú quý vinh quang.
            Chính Chúa làm bá chủ muôn loài :
            nắm trong tay dũng lực quyền năng,
            nhờ tay Ngài, tất cả lớn lên và mạnh sức.
13        Giờ đây, lạy Thiên Chúa chúng con thờ,
            xin dâng Ngài muôn câu cảm tạ
            và ca tụng Danh Thánh hiển vinh.
 
14Quả thật, con là ai và dân của con là gì, mà chúng con cả lòng tự ý dâng hiến như vậy, vì mọi sự chúng con dâng lên Ngài, đều do Ngài mà có bởi tay Ngài mà ra. 15Trước mặt Ngài, chúng con chỉ là ngoại kiều và khách trọ, như tất cả cha ông chúng con. Ngày đời của chúng con trên mặt đất như chiếc bóng thoáng qua, không để lại dấu vết. 16Lạy ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của chúng con, tất cả những của cải mà chúng con thu góp đây để xây dựng một ngôi nhà kính thánh danh Ngài, đều bởi tay Ngài mà có : tất cả là của Ngài. 17Lạy Thiên Chúa của con, con biết Ngài là Đấng dò xét tâm can và ưa thích điều chính trực. Vì thế, với tấm lòng thành, con đã tự nguyện dâng hiến Ngài tất cả những của đó. Và bây giờ con vui mừng nhận thấy rằng dân của Ngài đang có mặt nơi đây cũng tự nguyện dâng hiến cho Ngài như vậy. 18Lạy ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa của Áp-ra-ham, I-xa-ác và Ít-ra-en tổ phụ chúng con, xin mãi gìn giữ những ý nguyện và tâm tình ấy trong lòng dân của Ngài và làm cho họ luôn hướng lòng về Ngài. 19Xin ban cho Sa-lô-môn con của con, một quả tim tinh tuyền để nó tuân giữ và thi hành mọi huấn lệnh, chỉ thị và quy tắc của Ngài, và để nó xây Đền Thờ con đã chuẩn bị dâng kính Ngài."
 
20Vua Đa-vít nói với toàn thể đại hội : "Hãy chúc tụng ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa các ngươi !" Và toàn thể đại hội chúc tụng ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa của cha ông họ, rồi họ phủ phục bái lạy ĐỨC CHÚA và đức vua.
 
21Ngày hôm sau họ sát tế lễ vật kính ĐỨC CHÚA và dâng lễ vật toàn thiêu lên ĐỨC CHÚA : một ngàn bò mộng, một ngàn dê, một ngàn chiên -, cùng với rượu tế và lễ vật hy sinh rất nhiều cầu cho toàn thể Ít-ra-en. 22Ngày hôm ấy, họ hân hoan tưng bừng ăn uống trước nhan ĐỨC CHÚA. Lần thứ hai họ phong Sa-lô-môn con vua Đa-vít làm vua, rồi họ xức dầu phong ông làm nhà lãnh đạo phục vụ ĐỨC CHÚA, và phong ông Xa-đốc làm tư tế. 23Sa-lô-môn ngự trên ngai của ĐỨC CHÚA, làm vua kế vị vua cha là Đa-vít và vua đã thành công. Toàn dân Ít-ra-en vâng phục vua. 24Tất cả các thủ lãnh, các dũng sĩ và tất cả các con vua Đa-vít cũng đều phục quyền vua Sa-lô-môn. 25ĐỨC CHÚA làm cho vua Sa-lô-môn nên cao trọng tuyệt vời đối với toàn thể Ít-ra-en, và ban cho vua một vẻ oai phong vương giả, chưa có một vua nào trong Ít-ra-en trước đó được như vậy.
 
26Vua Đa-vít, con của ông Gie-sê, đã cai trị toàn thể Ít-ra-en. 27Thời gian vua trị vì Ít-ra-en là bốn mươi năm : vua trị vì bảy năm tại Khép-rôn, và tại Giê-ru-sa-lem ba mươi ba năm. 28Vua băng hà sau khi hưởng tuổi già hạnh phúc, được trường thọ, đầy phú quý và vinh hoa. Thái tử Sa-lô-môn lên làm vua kế vị. 29Truyện vua Đa-vít từ đầu đến cuối, vẫn còn được ghi chép trong sách Sử của thầy chiêm Sa-mu-en, trong sách Sử của ngôn sứ Na-than và trong sách Sử của thầy chiêm Gát, 30cùng với tất cả những gì liên quan đến triều đại và các chiến công của vua, những bước thăng trầm của vua, của Ít-ra-en và của mọi vương quốc lân cận. 


Copyright © 2011 Cursillo Online. All rights reserved.