slideshow 1 slideshow 2 slideshow 3 slideshow 4

You are here

Như ánh sáng trần gian ( 36 )

Các bạn thân mến,
Ánh sáng là điều vốn dĩ luôn đẹp đẽ và được mọi người khao khát. Ánh sáng thường được dùng để diễn tả như là biểu tượng của niềm hy vọng, của niềm vui, của sự sống. Nơi nào có ánh sáng, nơi đó có sự sống. Ánh sáng bừng lên ở nơi nào, mọi sự nơi ấy được thay đổi tận căn: ánh sáng bừng lên ở cuối đường hầm thất vọng, ánh sáng chan hòa ở ngõ cụt mù tối của tăm hồn, ánh sáng rạng ngời giữa những mịt mùng bế tắc…
 
Bóng tối là điều đã có mặt trong thế gian ngay từ thuở tạo thành trời đất (St 1,2). Bóng tối cũng là điều vốn đã hiện hữu trong thẳm sâu tâm hồn mỗi con người. Thế nên thế gian luôn cần ánh sáng. Tâm hồn con người luôn cần được chiếu sáng. Bước chân vào cõi đời, Đức Giêsu đã diễn tả chính mình như là ánh sáng: “Tôi là ánh sáng thế gian, ai theo tôi sẽ không phải đi trong tối tăm, nhưng nhận được ánh sáng ban sự sống (Ga 8, 12). Được đặt hiện diện giữa lòng thế giới, người môn đệ cũng được Đức Giêsu định nghĩa: Anh em là ánh sáng cho trần gian (Mt 5, 14).
 
Chúng ta thường nghe nhiều lời than thở rằng thế giới ngày nay có quá nhiều bóng tối: bóng tối của nghèo đói bệnh tật, của thù hận chiến tranh, của bất công giả dối, của cám dỗ tội lỗi, của khổ đau chết chóc… Đúng ra, không phải thế giới có nhiều bóng tối, nhưng là thế giới đang thiếu ánh sáng. Nếu trần gian còn nhiều bóng tối, phải chăng vì đã có ít người dám sống như là ánh sáng cho trần gian? Bởi lẽ nơi nào có ánh sáng, nơi đó bóng tối bị xua tan. Bóng tối không bao giờ có khả năng đối mặt với ánh sáng. Cũng không điều gì có thể che đậy được ánh sáng. Có chăng chính tôi đã che đậy và không dám để cho ánh sáng bừng lên trong mình. Có chăng chính tôi không dám sống đời mình như một thứ ánh sáng cần thiết cho con người và xã hội ngày nay.
 
Với tư cách là môn đệ của Đức Giêsu, sống và tỏa lan ánh sáng là một lệnh truyền, một sứ mạng: “Chẳng có ai thắp đèn rồi lấy thùng úp lại, nhưng đặt trên đế, và nó soi sáng cho mọi người trong nhà. Cũng vậy, ánh sáng của anh em phải chiếu giải trước mặt thiên hạ, để họ thấy những công việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha của anh em, Đấng ngự trên trời(Mt 5, 14-16).
 
Để sống ơn gọi là ánh sáng cho trần gian, tôi phải là người bước đi trong ánh sáng, tôi phải là con cái của ánh sáng. Để là con cái ánh sáng, tôi phải được tách ra khỏi bóng tối của cuộc đời. Nếu đủ thực tâm, chắc ai cũng nhận ra rằng một phần nào đó của con người mình luôn còn trong bóng tối. Luôn có những cám dỗ cản bước tôi đi về vùng trời ánh sáng. Đôi khi tôi thích ngồi lì trong bóng tối. Nhiều lúc tôi thích thỏa hiệp với những bóng mờ. Được gọi là con cái của ánh sáng, nhưng tôi luôn có nguy cơ bị chộp giữ bởi bóng tối. Tuy nhiên, một khi tôi dám bước ra khỏi cái nhập nhoạng của lòng mình để đi về miền trời ánh sáng, đời tôi trở nên một gương sáng. Một khi tôi không chấp nhận tình trạng ngồi lì trong bóng tối, nhưng từng bước miệt mài tiến về miền ánh sáng, cuộc sống tôi trở nên một minh chứng hùng hồn rằng: tôi là con cái của sự sáng. Quê hương đích thực của tôi không phải là chốn tối tăm, nhưng là vùng trời ánh sáng.
 
Như thế, theo Chúa là chuyến hành trình bước ra khỏi bóng tối để đi vào vùng trời ánh sáng. Hành trình đi từ bóng tối sang ánh sáng là chuyến hành trình vô vàn phức tạp. Để miệt mài bước đi trong ánh sáng, giữa lòng tôi phải luôn sống động một niềm khao khát thật sự ánh sáng của Thiên Chúa. Ánh sáng Chúa thì khác với ánh sáng của thế gian. Những hình thức bóng bẩy hào nhoáng bên ngoài không phải là ánh sáng. Những phô trương ngụy tạo không phải là ánh sáng. Bao thứ ánh sáng ngụy tạo chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn ngủi nào đó mà thôi. Ánh sáng thực là ánh sáng chiếu soi từ trong thẳm sâu tâm hồn. Ánh sáng thực là điều tôi chỉ có được nếu từng ngày tôi đến và học cùng Giêsu.
 
Để gọi chúng ta trở nên con cái của ánh sáng, Giêsu đã đến trong tận cùng vực thẳm của bóng tối nhằm lôi kéo chúng ta lên. Giêsu đã đi qua tất cả bóng tối mà con người phải gánh chịu: bóng tối của nghèo hèn bất công, bóng tối sự khinh khi ruồng rẫy, bóng tối của cô đơn buồn phiền, bóng tối của khổ đau chết chóc… Tuy nhiên, tất cả những bóng tối ấy đã không thể dập tắt được ánh sáng Thiên Chúa. Là ánh sáng, Giêsu đi đến đâu thì bóng tối nơi ấy bị tan biến, thế giới nơi ấy được ngợp tràn niềm vui và sự sống.
 
Là môn đệ của Đức Giêsu, tôi được mời gọi tiếp nối con đường ấy. Tôi sống như một người chủ động đốt lên một ngọn nến chứ không ngồi nguyền rủa bóng tối quanh mình. Là môn đệ của Đức Giêsu, tôi phải tin vào sức mạnh của ánh sáng. Ánh sáng của một tia lửa nhỏ cũng đủ để gieo vào màn đêm chút tia sáng ấm. Ánh sáng của một ngọn nến nhỏ cũng đủ để làm giãn bớt cái đen đặc của màn đêm bao phủ chung quanh. Nếu ánh sáng của tôi không đủ mạnh để soi rọi và làm tan loãng màn đêm, một điểm sáng thôi cũng đủ để trở thành hướng dẫn cho những người lạc bước tìm về giữa cái mịt mùng của đêm tối.
 
Thế giới ngày nay còn biết bao con người đang chới với dò dẫm trong đêm. Chỉ cần một chút tia sáng cũng đủ mang lại ơn cứu độ cho họ. Đẹp biết bao nếu đời tôi là một khí cụ mang ánh sáng vào đời. Ý nghĩa biết bao nếu nhờ cách sống của tôi mà nhiều người tìm thấy được ánh sáng của Thiên Chúa.
 
Như cây xanh vươn mình về ánh sáng
Xin cuốn con mỗi ngày vươn mình lên tới Chúa
là cội nguồn mọi sự chân thật và tốt lành.
 
Lạy Chúa,
xin giữ con bước đi mỗi ngày trong ánh sáng của Chúa
để con trở thành người mang ánh sáng cho trần gian.
Ánh sáng tình yêu xua tan đêm tối hận thù
Ánh sáng công bằng đẩy lui đêm tối bất công
Ánh sáng trung tín xóa tan đêm đen bội bạc
Ánh sáng chân lý bừng tỏa trong đêm đen dối gian.
 
Lạy Chúa là ánh sáng thật đã đến thế gian
xin dạy chúng con biết đón nhận ánh sáng Chúa
và thắp lên cho đời nhiều ánh sáng đẹp tươi. Amen.
 
Bài hát kết thúc : HÃY THẮP SÁNG LÊN
Sáng tác : Phan Ngọc Hiến
Thể hiện : Nhóm Lửa Hồng
Radio Vatican
Chuyên mục : Hãy Học Cùng Giêsu
Phụ trách : Lưu Minh Gian
Liên lạc : hayhoccunggiesu@gmail.com 


Copyright © 2011 Cursillo Online. All rights reserved.