slideshow 1 slideshow 2 slideshow 3 slideshow 4

You are here

NỘI TÂM.

noitam_web.

                           Nội tâm con người luôn giằng xé,
                           Giữa “khoảng trống” xen lẫn những “ngập tràn”,
                           Luôn mơ ước sự tương xứng bình an,
                           Nhưng mấy ai trong phận người có được?

                           Trong “khoảng trống” ta tìm về níu giữ,
                           Lặng lẽ ngồi, trời vắng thấy bơ vơ…
                           Bao hy vọng chỉ mãi là đợi chờ,
                           Rồi cay nghiệt với bao lần bỏ lỡ…

                           Trong “ngập tràn” ta dường như muốn bỏ,
                           Thấy vướng chân trên hành trình lãng du,
                           Điều cao quý bỗng chốc hoá tầm thường,
                           Được quá nhiều sanh mê lầm, đàm tiếu.

                           Điều gì quá đều mất dần ý nghĩa,
                           Quá tuyệt vọng, dẫn lối về hư vô,
                           Quá hạnh phúc lại tầm thường cuộc sống,
                           Vậy ích chi trên lối nẻo một chiều?

                           Phải chăng nên, ta cám ơn giằng xé,
                           Vì có chút khoảnh khắc là chung chia,
                           Tuy thấp thoáng nhưng sẽ dần tỏ hiện,
                           Nếu hết mình cộng khởi với “ơn trên”.

                           Khoảnh khắc ấy, tùy mỗi người sẽ biết,
                           Là lúc nào trong cuộc chiến giằng co,
                           Đời tự do luôn là con đường nhỏ,
                           Lối băng qua giữa cuộc chiến hoang tàn.

                           Đừng mơ mãi về một chốn bình an,
                           Hãy kiến tạo trong từng ngày ta sống,
                           Đầy ưu tư trong chiều sâu lắng đọng,
                           Chốn bình an hiện tỏ chẳng chờ mong.

                                                      —Tâm Gia


Copyright © 2011 Cursillo Online. All rights reserved.